14. Last

14.LastNgày …
Không còn rất nhiều hào hứng như năm ngoái, thực sự. Nó đến, không làm cho mình có cái hồi hộp hay rung động nào. Cảm giác một cái gì đó rất đặc biệt sắp đi qua, nhưng không hề muốn nắm giữ hay níu kéo. Có lẽ mặc dù tuổi 20 của tôi nó cũng không được hoành tráng, hay tôi cũng chưa làm được nên chuyện gì “gây chấn động an ninh hòa bình thế giới”, nhưng nó chỉ rất đặc biệt, và nó đã rất như thế.

Ngày …
- Anh ấy vẫn tiếp tục có những lời nói, những tin nhắn, những hành động lạ lẫm, và dần trở nên … đôi khi cũng hơi khó nghe. Nhưng ở một mặt khác, đôi khi tôi lại cảm thấy một vài trong những điều đấy, chúng lại khá non như người chưa có nhiều kinh nghiệm (Tôi không gọi đấy là “trẻ con”, vì trẻ con làm gì biết yêu đương, hẹn hò, đi làm, …). Điều đấy thật sự gây thú vị cho tôi rất nhiều vì tôi tin là những người lớn hơn mình sẽ có cái hiểu biết đi trước mình, him cũng confirm với tôi him cũng là người từng trải nhiều (mối tình), và với một người có nhiều suy nghĩ (dữ dội) như him, điều đấy lại càng phải như thế, nhưng nó lại không, chính vì vậy tôi đã nói với him “sometimes you make me smile a lot”.
- Tôi hoàn toàn có cái ý định vô cùng positive. Tôi cho là vì người ta muốn bắt đầu với mình, nhưng việc lại không thành, nên họ cũng hơi … khó khăn một xíu (ôi, nói giảm nói tránh) (yeah! Sounds like I’m so lemon-question-dog, but honesty that was what I thought. But I have to say again with all my heart, I’m so positive and my heart is in the right place). Tôi vẫn nói chuyện bình thường với him, bình thường như với bao Mr khác, và một chút hơn bằng việc lâu lâu lại nhắn tin chúc ngày mới, ngủ ngon blah blah… như him đã từng mention trước đây. Thỉnh thoảng lại hẹn gặp ở Hoa, hy vọng sẽ nói chuyện được nhiều hơn, nhưng cái dở nhất lại là ở đây, ở Hoa tôi sẽ luôn phải di chuyển liên tục và khi rảnh tay, ta lại không có được một không gian riêng :( … trust me, I did everything I can to make things better.
- Và đây là kết quả. Anh ấy càng trở nên lạ lẫm, khó chịu và có vẻ như sẽ chẳng bao giờ chịu mở lòng. Cũng có đôi khi, chúng làm cho tôi vô cùng không hài lòng, nhưng tôi chưa bao giờ thể hiện ra. Tất cả mọi việc tôi làm là bỏ qua những cái passive đấy, và cố gắng thể hiện cái positive tốt nhất mình có thể (và phải cảm ơn “Đắc Nhân Tâm”, trước đây tôi làm điều này không dễ dàng gì). Nhưng dường như mọi cố gắng của mình đều không như ý muốn, tôi bắt đầu có suy nghĩ: càng cố gắng càng tệ và vô ích. Trong lần chat cuối cùng với một very-angry-him, tôi nhấn nút pause (một bài học vô cùng hữu ích từ sau nhiều chuyện trong năm nay) để cả 2 bình tâm lại, và sẽ tiếp tục câu chuyện 1 hôm khác, khi tâm trạng thoải mái hơn.
- Ngay trong đêm hôm đó, tôi bắt đầu nhớ lại một lời khuyên cách đây không lâu từ anh H, và tôi đã làm như thế. Mình tỏ ra bình thường, và đừng quan tâm đến những chuyện khác, hết. This time it works, for both. Và đây là kết luận:
+ Còn lâu lắm mình mới “đắc nhân tâm”.
+ Người lớn hơn mình, nhưng chưa chắc họ sẽ cư xử lớn hơn mình.
+ Vẫn còn nhiều type người mà mình chưa gặp, hy vọng sẽ gặp hết ^^
+ Đôi khi sở hữu trái tim bên phải cũng không hẳn là hay.
+ I still don’t get it why he acted so strange while everything was just everyday-ordinary-scene, but as the advice said: I should think no more.

Ngày…
Làm cái seminar đầu tiên trong học kì. Cái team cù bắp!!! làm team kiểu chó gì mà mạnh ai nấy làm, đến ngày thuyết trình mới thấy mặt cái slide của thằng kia. Mặc dù tôi đã có nhắn tin bảo nên họp lại một ngày nào đó, hoặc là làm xong thì nhập lại cho nó thống nhất, nhưng cái thằng leader ngu L trả lời VCL là hổng cần và làm riêng cũng được. Mình hổng phải là người vô sau thì mình đã chửi thẳng mặt nó! Cũng may là ông thầy cũng gà rù nên mọi chuyện cứ thế mà qua, hok có j đặc biệt, phew… Còn mấy cái ass với 1 cái seminar nữa T.T

Ngày…
Chuỗi ngày lười biếng hư hỏng kéo dài từ tháng-8-vô-công-rỗi-nghề kéo dài đến giờ. Lười học vì không thích học, chỉ muốn đi làm kiếm tiền đi chơi. Lười đi chơi vì nghèo. Lười đi ra đường vì … lười và cũng chẳng biết đi đâu. Nghiện chơi game vì đó là niềm hứng thú duy nhất. Nghiện thủ dâm vì tuy ít xem xxx nhưng bỗng dưng “nổi hứng” liên tục. Thức đêm ngủ ngày “chuyên nghiệp” hơn. Vẫn tiếp tục xuống kí vì ăn ít, thủ dâm và lười vận động. Đi bệnh viện lần thứ 2 trong năm vì bị mấy con côn trùng cắn. Mọi thứ đều vô vị và nhạt nhẽo… mình có còn thiếu cái gì tệ hại nữa hông ta?

Ngày 25.10.2009
-Nhận được khá nhiều tin nhắn, lời chúc, điện thoại từ các bé, các bạn, các anh (cố tình liệt kê 3 thế hệ đó :D ). Có nhiều người mình hổng nghĩ tới, và có nhiều người mình hy vọng lại không.
- Nhận quà từ ông Lông Chân (ước gì ổng tặng mình cái kiss hay cái hug thì sẽ thích hơn), cái bóp của bạn Ân đi US 5 năm đột nhiên trở về ngay dịp này, 1 đĩa phim kinh dị của bạn N A10, bánh kem của A10, và nhất là tô bánh canh “đặc biệt” rất ngon của cô Nga.
- Đi chơi với ông Lông Chân buổi sáng, A10 buổi tối, buổi khuya ghé Hoa =))
Sinh nhật của mình đấy!
Trở về căn phòng nhỏ bé bừa bộn một mình, tự dưng thèm 1 thằng gay kinh khủng… ôi lại “tới cơn” nữa rồi. Cái “cơn” này cứ lâu lâu lại đến, mang theo những cảm giác khó chịu…
***
- Trong câu chuyện với honey sáng hôm ấy, biết anh ấy đang take care một thằng nhóc nào đó được cả năm nay, có nhiều suy nghĩ. 1)Chuyện cả năm rồi mà bây giờ mình mới biết, that doesn’t sould like “chuonchuon88 and BNHS86” 2)dee, cuối cùng rồi anh ấy cũng sẽ có một thằng nhóc khác, đúng như mình dự đoán, và mình cũng đã từ bỏ cái suy nghĩ “thằng nhóc” từ nửa năm nay, nhưng vẫn cảm thấy có cái gì đó… 3)Cảm nhận tình bạn của mình và anh ấy lại lên một level khác. Chúng tớ vẫn thoải mái chuyện trò hàng giờ với nhau, kể cho nhau tất cả mọi chuyện không hề giấu diếm, nhưng nó đã khác. Trong từng câu chuyện, trong từ lời nói, trong tất cả … đều đã khác. Nó lớn hơn, trưởng thành hơn, vậy đó.
- Còn nhiều suy nghĩ linh tinh lang tang lắm, nhưng có thể hình dung toàn cảnh buổi sáng hôm đấy là, anh ấy ngồi nói khá nhiều, tôi lâu lâu lại hỏi chuyện hoặc góp ý kiến một chút… anh ấy cũng có kể là anh ấy càng trở nên ít nói với những người xa lạ, và chỉ gặp những người thân mới cần phải nói… do you get the picture? Do you know what I mean?
- Chẳng biết nên buồn hay vui, một tâm tạng lẫn lộn.
- Trong thời gian qua, tôi cũng càng ít nói hơn vì thật sự quen biết nhiều, nhưng bạn bè thì càng ít đi. Mình nên buồn vì ngay cả người bạn như honey, mình cũng không mở được lời, hay mình nên vui vì mình đã cứng cáp hơn như những gì honey đã hy vọng?
- Dù gì đi nữa, anh ấy vẫn luôn là người bạn thân nhất, tuyệt vời nhất, đặc biệt nhất của tôi.

Ngày…
- Bắt đầu viết nhật kí 20. Sau vài tháng suy nghĩ, vẫn chưa có gì hay ho mới mẻ hơn, và vẫn muốn làm cái gì đó, vậy là viết thôi. Cái chính là suy nghĩ về những chuyện trong năm nay đã diễn ra từ bữa hổm tới nay, nên giờ chắc là viết sẽ dễ dàng thôi.
- Lên kế hoạch; giở lịch xếp ngày; nhào dzô design; check blog cũ, email cũ, tin nhắn cũ… loạn xạ.
- Ghi nhận lại một chút diễn tiến khi viết:
+ Tháng 10,11,12: mấy tháng mở đầu chán phèo, phải đến mấy tháng sau mới có chiện để nói.
+ Tháng 1: dài nhất, nhưng hình như là dễ viết nhất. Mọi chuyện vẫn còn như in trong đầu nên cứ thế mà viết ra.
+ Tháng 2: không phải là ngắn nhất, nhưng trong đấy có một ngày vô cùng đáng nhớ.
+ Tháng 3: khó viết nhất.
+ Tháng 4: bắt đầu cảm thấy khó viết. nhiều chuyện personal hơn và lại đụng chạm tới nhiều người hơn.
+ Tháng 5: viết đến đây thì thật sự lại ko muốn viết nữa, sau khi hình dung những tháng kế tiếp: chúng sẽ tiếp tục kể từa lưa chuyện về … troai >”< mặc dù vẫn có một vài chuyện đáng quan trọng, như “tìm ra con đường cứu nước” tháng 7, và tháng 8 thư giãn, nghỉ ngơi, ăn chơi, sa đọa =)). Cái suy nghĩ đụng chạm đến nhiều người từ lúc bắt đầu mấy tháng trước đến giờ vẫn còn, nhất là khi có khả năng vài người trong đó sẽ đọc mấy dòng này :-SS Đó là lí do chap này chưa post và ngâm luôn mấy chap kia…
+ Chap 13: viết trong ngay đêm sinh nhật.
+ Chap 14: đang viết! Chắc là mấy năm nữa đọc lại cái nhật kí 20 này sẽ buồn cười lắm. Cứ như là đọc lại “Design tuổi 19” –> hổng hỉu sao hồi đó mình lại viết mấy dòng đấy… ôi ôi, time goes by so slowly…

He walks away,
The sun goes down,
He takes the day but I’m grown,
And in your way, in this blue shade
My tears dry on their own…

Hết tháng 10. Thức dậy lúc 2:30a.m của ngày hôm nay, vừa ngồi nghe Amy hát vừa viết cái ni…

13. Here I go again

13.HereIGoAgainOkay, here it is…

- A bad start this year with the breakup with the best boyfriend I’ve ever had.
- Some “complicated” relationship appeared. Love affairs came more than every last year, so that I became more and more loveless.
- Accidentally met one special friend, who widened my eyes, gave me many lessons, offered me a wonderful trip to the North, which brought so much vision of a future life to me, and finally, he came with the biggest trouble I’ve ever been, which taught me to be more and more mature.
- Many thoughts, behaviors, views grow up very well. They’re the responsibility for family, what kind of friend, human behaviors, how to call a firmly long-time relationship, some other personal stuff… (how can I list all of them, right?)
- I met more and more people, but less and less friends. I got lazier, dirtier, younger and older at the same time.
- I got a way, that’s the most important fact of this year, ‘cause I’ve been asking myself for so many years.
- Saying bye bye to so many childish habits, trying to think and act like a real man now.
- Anything else? … I don’t remember now, maybe they’re not so important or so special, or maybe just in a minute a human am I cannot remember such things of one year :) So here it is, all of my 20th age.

What happened yesterday was…

- I went gaming with my two university buddies.
- I came to Hoa café for a hand. I also invite a friend to come there, I and him got some trouble, I really tried to make things better but he seemed to never open. That’s okay; I’ll find another way ;)
- After wasting time doing nothing with a bunch of friends outside in the rainy night, I went inside the café, sat there, stared at a candle, isolated my mind with the crowd, walked home slowly in the rain with my raincoat and my helmet in my hand…
- People kept talking about my next-day, I didn’t like it. I know some of them were kind-hearted, I just didn’t like it and I never like it. I just like to see things flowing normally by their ways.
- I fried eggs for my late dinner, watched a romantic movie on TV, then I was back to my room, wrote those lines.

- Oh my goodness, here today comes, here it comes again.

- Here I go.

07. Apr

07.Apr Ngày 01.04.09
- Yep, ngày cá tháng 4, nhưng mà yahoo thì hok có đùa, page view của blog tôi nhảy vọt lên gấp đôi mọi khi. Tôi đoán là một phần vì có vài sự kiện đặc biệt mà tôi đã dùng blog mình để public, và một phần là đã có một vài người đã bỏ thời gian nghiên cứu tìm tòi gì ở trên đấy (đến thời điểm này thì tôi có lý do để tin đó là một vài chứ ko phải một, ặc ặc ghia wớ!).
- Buổi chiều đi ra sân bay đón anh T. Lại là một nhân vật đặc biệt nữa vì đã gia nhập hàng ngũ mấy người đi “khám xét” blog tôi từ a-z, và cũng làm quen từ đó (may cho mấy bạn đó là tôi đã del blog tới lui mấy bận ^^). Mấy dạo anh T còn ở bên đấy, đã có nhiều đêm chat với anh í. Him chuyện trò, góp ý, khuyên nhủ nhiều thứ … nên cũng có ấn tượng rất tốt về him. Nhưng chính xác là tôi cũng có một linh cảm nào đó, vì mấy người hay rà soát blog từ đầu tới cuối thường là những người sẽ … sẽ … cứ gọi là sẽ mang đến những chuyện đặc biệt cho tôi, lành dữ thì hên xui ^^

Ngày 05.04.09
- Linh cảm đó đã đến. Buổi tối hôm đó, đang ngồi cà kê trong quán thằng T, him nhào vô chat, nhờ sang phụ him dọn nhà tối nay rồi ngủ lại luôn. Sẵn đang có hứng muốn đi bụi đời, vậy là ok luôn.
- Tôi không thường đi qua đêm lắm, nhưng cứ bịa một lý do nào đó vậy là đi thôi. Như đã kể ở trên, gia đình cũng đã thoáng với tôi rất nhiều. But I cannot use the motorbike overnight, so I asked my friend T to give me a lift.
- … When I came to his house, everything wasn’t a mess as I had thought. Actually it took just about an hour to arrange all the stuff. Then, bedtime came.
- Two people was at the two corners of the bed. But when the light was out, he started moving close to me. We were talking for a while… Things came without saying anything. No kissing, just hugging and touching. Yes, how can we resist when there are two single people at the same bed in the dark light. I mean, it’s human nature! But suddenly, something woke up in my mind. I stopped him before things went farther and asked him to sleep. What a night!

Ngày 06.04.09
- The next morning when we got up, we’re still looking at each other like before, nothing new appeared as nothing happed last night. He drove me out for breakfast and took me home as well.
- Buổi chiều nổi hứng đi bơi. Bơi buổi chiều thì hay bị “quấy rối”, hôm đấy cũng ko ngoại lệ… Đang chuẩn bị tắm lần cuối để về, tính đóng cửa buồng tắm lại thì gặp một người quen, vậy là đứng nói vài câu với him, him vừa quay đi thì tự dưng 1 Mr. nào đó nhào dzô “đòi hỏi”… khặc khặc… đương nhiên là mấy dzụ này quen lắm rồi cho nên tôi đã nhanh chóng đẩy Mr. đó ra! Tôi đếch cần biết đó là ông chúa hay ông hoàng nào, nhưng cứ hễ người lạ mà “đụng chạm” kiểu đó thì đừng hòng! That’s my rule! However, không ngờ chỉ một vài ngày sắp tới, tôi lại phá vỡ luật của mình…
- Kể từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu chăm chỉ work out, đơn giản vì cảm thấy bodỳ từ hồi chia tay người yêu đến giờ xuống cấp dữ quá!

Ngày 11.04.09
- Tôi quen H. cũng trên 360, có ấn tượng với him vì khoản nhạc nhẽo, chỉ thế thôi. Đó là 1 buổi trưa, vô tình gặp lại him trong quán thằng T, vậy là ngồi nói chuyện… 12h, đang tính về nhà, nghe him bảo đi ăn, vậy là buộc miệng invite him về nhà luôn.
- There was only my brother at home, so it felt kind of free. We fried eggs for lunch, then I invited him to my room. I showed him my collection of CDs, we talked, we lied down… then it came, very naturally, and this time, no one pressed pause.
- Vậy là chỉ trong mươi ngày, tôi đã có 2 lần “thân mật” với 2 người tôi thực sự chưa biết nhiều. Anh T vẫn còn liên lạc, còn H thì sau đấy ít dần. Tôi biết người ta gọi đấy là “have fun”, đó là những việc rất thông thường mà những người trưởng thành vẫn làm (và hình như bây giờ con nít cũng thế :-SS), nhưng đối với tôi nó không như thế. Tôi thật sự chẳng có cảm giác gì khi làm với họ, thằng em chẳng ngóc đầu dậy và trong đầu hok có tư tưởng “chiếm đoạt” đằng kia. Tôi thuộc một bộ phận những người chỉ có thể làm tình với người yêu, những người mình tin tưởng, hiểu rõ, có tình cảm nào đó. Tôi cũng thuộc type người có những suy nghĩ về đạo đức, những quy tắc ứng xử giao tiếp, và tình yêu. Cũng vì làm tình với người lạ, tự dưng trong đầu mình nhiều cái lộn xộn oánh lộn với nhau dữ lắm.
- Nói một cách tóm gọn thì, “have fun” nghĩ thoáng đi cũng không có gì đáng để nói. Tôi cũng là người nghĩ thoáng, nhưng đó là nghĩ về người khác, còn đối với mình, tôi vẫn giữ những quan niệm nào đó. Tôi biết cuộc sống của người trưởng thành rồi cũng sẽ trải qua cái giai đoạn 1-9-stand, it’s fine, nhưng chắc chắn là nó đã ko đến trong lúc này. Tôi coi những “việc làm” với 2 người bạn đó chỉ là một giai đoạn hư hỏng nào đó của mình thôi, và tự hứa là sẽ “hiền lành” trở lại, that’s it.
- Kể từ lúc đó, tôi cảm thấy mình đã bắt đầu trở nên dơ, ko còn trong lành như ngày trước. Một trong những thay đổi của tuổi 20.

Ngày 12.04.09
- Chạy xuống Thủ Đức gặp V.
- Chuyện là một ngày đẹp trời, có một số điện thoại lạ nhắn tin làm quen với mình, mình cũng lịch sự reply. Vậy là biết nhau. Lần gặp đầu tiên là ở quán thằng T. Có hẹn trước, nhưng mà hôm đó thằng O ở đâu ra nhào dzô rủ rê, nghĩ cũng hok có j nên kéo nó theo. Tôi và O ngồi đấy một lúc thì đàn đàn lũ lũ “người trong nhà” kéo vào, trong đó có cả anh M (kể ở trên), người đã tự tiện lấy hình của tôi đem “lừa tình” bạn V đó. Cảm thấy ko được thoải mái, tôi kéo O đi về, ngay lúc V nó vừa tới nơi… chuyện cũng dài dòng linh tinh.
- Hôm đấy là lần gặp thứ 2. Nhà nó ở tuốt Thủ Đức, nó lại ko có xe, vậy là tôi phải lặn lội xuống đấy… Đầu tiên nó dẫn tôi qua nhà một người bạn, gặp một đám ở đấy, abcd…xyz, sau đó đi café với 2 người nữa, cuối cùng là 2 người đó tế nhị về trước, chỉ còn tôi với nó.
- Cuộc trò chuyện khá thoải mái, V là người khá cởi mở, thân thiện và hài hước. Cho đến khi nó mở miệng muốn hỏi ý tôi về 1 lời confirm một mối quan hệ, tôi mới ngẫm nghĩ: ủa mới gặp có 2 lần mà…
- Tôi đã có một câu trả lời dành cho nó. Không thể nhớ nguyên văn nhưng đó là một câu trả lời dài dòng lê thê, kéo từ chuyện này bắt sang chuyện khác, lý giải phân tích… Tôi nhớ mãi cái cảm giác lúc nói, dường như đó là lúc mà cái chất Bắc tích tụ trong mình được giải phóng! Tôi đã cố gắng nói rất khéo, về một lời từ chối (dĩ nhiên) nhưng không chắc chắn (OMG). Rất may là V nó hiểu :(
- Kể từ đó, tôi và V bắt đầu một mối quan hệ thân hơn bạn bè bình thường, những tin nhắn và hẹn hò cũng thường xuyên hơn. Cái kiểu quan hệ giống giống như tôi và gã mập hồi đấy.

Ngày …04.09
- V làm việc ở thành phố, vậy là có những hôm tôi đến đón nó, đi ăn, đi café, coi phim, la cà lung tung… Có hôm nắm tay nhau đi dạo quanh hồ con Rùa, cũng có hôm dẫn nó về nhà tôi nghỉ trưa. Cũng có một vài hành động trên mức bạn bè nhưng chưa hề đi quá giới hạn.
- V là một đứa còn khá vô tư, chính vì vậy đã có lúc tôi nghĩ là mình cũng muốn được xây dựng một mối quan hệ tình cảm vô tư như ngày trước. V và tôi cùng bằng tuổi, và nếu bạn bằng tôi, bạn là một người yêu tôi luôn mơ ước. Nhưng thật sự mọi chuyện không dễ dàng như vậy.
1. Chắc chắn là có ao ước đến mấy, cũng sẽ chẳng thể nào có cái tình cảm vô tư ấy. Kể từ chuyện với anh M, tôi đã suy nghĩ, nếu yêu, mình phải có khả năng làm chỗ dựa cho người đấy mỗi khi họ cần. Ngay lúc đó, và ngay cả bây giờ, mình vẫn là đứa chẳng ra thần hồn gì cả, yêu rồi thì lấy gì lo cho người ta, hay được ít tuần ít tháng lại đường ai nấy đi?
2. Càng ngày tôi càng hiểu thêm về V, nó không chỉ vô tư, nó còn rất trẻ con. Suy nghĩ của V còn khá non về nhiều mặt, về gia đình, bạn bè, tương lai. Tương phản lại với những tính cách ở trên, V lại muốn làm “anh”. Tôi là versatile, lại bằng tuổi nó nên điều đó ko quá quan trọng, vấn đề ở chỗ vì vẫn còn trẻ con, nó thường đưa ra những đề nghị rất tùy hứng, và bởi vì tôi hiểu nhiều hơn nó, tôi phải chỉnh lại bằng những quyết định hợp lý hơn, điều đó làm nó không vui… Tôi cũng không tìm thấy ở nó một nơi để trút những tâm sự, suy nghĩ nào đấy về cuộc sống, nó cũng có nhiều điều làm tôi không hài lòng.
- Tôi lại bắt gặp mình trong tình trạng đó, lại nữa muốn tiến, nữa muốn lùi, cứ dùng dằng, lưỡng lự giữa 2 con đường. Tôi lại cố gắng confirm cho V biết về tình trạng hiện tại của mình, và tôi sẽ không yêu đâu. Nó dường như bỏ ngoài tai những chuyện đấy. Rồi mọi chuyện cứ thế tiếp diễn…

Ngày 28.04.09
Sắp hết tháng 4, có nghĩa là tôi đã đi qua tuổi 20 được ½ chặng đường… Nảy ra ý định làm 1 series hình nữa cho cái ngày đặc biệt sẽ tới 6 tháng sau. Ùa, mình vẫn chăm chỉ work out nè, hợp lý quá rồi còn gì. Vấn đề chỉ là tìm photographer thôi…

Ngày 29.04.09
- Đó là một đêm kinh hoàng!
- Tôi chở V vừa về đến TĐ, bất chợt nổ bánh. Lúc đấy là hơn 10h đêm, và trời đang mưa tầm tã, tôi tự hỏi có còn điều gì tệ hơn nữa không. Chúng tôi đã dắt bộ cái xe leo lên dốc, đi hết chỗ vá xe này đến chỗ khác mà ở đâu cũng không còn làm việc. Và khi tôi bắt đầu có cảm giác mình phải tá túc lại TĐ đêm nay thì may sao có một bác đang nhậu ngoắc vào, dẫn xe vào nhà bác ấy và vá xe cho tôi…
- … đó chỉ mới là tập 1. Tập 2 bắt đầu trên con đường tôi về nhà. Đường cao tốc giữa đêm khuya đông nghẹt cùng trời mưa lầy lội. Tôi chạy xe mà cứ hãi hùng sợ mình sẽ bị một cái xe “hung thần” nào đó ủn về thăm ông bà, hoặc chạy ngang qua bãi nước ngập nào đó và ghé thăm hà bá, sợ kẹt xe như thế sẽ về trễ, rồi giữa đường bể bánh lần nữa thì coi như tối hôm đấy tá túc bên đường cao tốc luôn… rất may sau một hồi luồn lách, chạy loạn xạ, tôi cũng vượt qua đoạn đường kinh hoàng đấy. Lúc nhìn thấy Hàng Xanh, không thể tả nổi niềm vui mừng như thế nào!
- Đó là một đêm kinh hoàng, phải lập lại lần nữa!

Ngày 30.04.09
- Tôi đã từ chối nhiều lần, phần vì muốn giữ khoảng cách với V, phần vì cũng đã xài hết tiền dự trữ, nhưng nó nài nỉ dữ dội và cũng kiên nhẫn lắm, tôi đành khuất phục. Đáng lẽ sau cái đêm kinh hoàng đấy, tôi cần phải nghỉ ngơi, nhưng đã lỡ hẹn, lại đành phải sáng sớm vác đít xuống TĐ để đi chơi lễ với V ở tận Đồng Nai!!!
- Ngày lễ, ko chỉ có 2 đứa tôi đi chơi, thiên hạ cũng ùn ùn kéo đi chơi, và lại kẹt xe! Cũng may là chúng tôi đi xe máy nên luồn lách cũng dễ, tôi nhớ là từ ngã tư TĐ để vượt qua Suối Tiên một đoạn mà phải mất hơn cả giờ đồng hồ. Đêm hôm qua đã kinh hoàng, sáng hôm nay lại tiếp tục hành xác!
- Tôi được gặp mấy người bạn cấp II của V. Khá bất ngờ vì không nghĩ bạn cấp II lại có thể giữ liên lạc và chơi thân đến vậy. Có lẽ phần nào vì họ ko phải dân TP (tôi rất muốn gọi là dân quê, nhưng nghe có vẻ khá là châm biếm, mà tôi lại ko có ý đó). Các bạn khá vui vẻ hòa đồng, chân chấc mộc mạc. Họ đều bằng tuổi tôi, nhưng có người còn đi học, có người đã đi làm, có người còn có cả gia đình vợ con (OMG)!!! Chúng tôi cùng nhau đi chợ, nấu nướng ăn uống, buổi chiều đi karaoke rồi về.
- Đã có chuyện xảy ra khi tôi chở V về TĐ. Nó chỉ đường rồi đòi ghé vào … hotel! Tôi rất bất ngờ, nhưng may mắn vẫn giữ được bình tĩnh. Thực ra tôi và nó cũng chưa đi quá giới hạn bao giờ, và tôi tin lần này nó muốn khẳng định mối quan hệ. Tôi chở nó chạy đi, vừa cố gắng nói chuyện làm cho nó hiểu… nhưng dường như vô ích, nó nói xin lỗi tôi lúc xuống xe, nhưng tôi biết là, mình đã thất bại trong việc thuyết phục nó, và đã làm nó rất buồn…What else was I supposed to do?

Hết tháng 4, I got dirty, và lại một mối quan hệ dùng dằng nữa.

06. Mar

06.MarNgày 03-03-09
Tiễn vợ ra sân bay trở qua bên đấy. Cũng chẳng biết phải dùng “trở qua” hay “trở về”. Từ cấp III đến giờ cũng ngót 4 năm trời, có khi nó cũng quen với bên đó luôn rồi, và việc về nước có khi trở thành chuyện du lịch 1,2 năm một lần. Nhưng tôi hy vọng sẽ là “trở qua”, thực ra thì nghĩ lung tung cũng chỉ vì mình bị ám ảnh với những người đi du học, vậy thôi. Cô bạn đó, đến giờ vẫn giữ mối quan hệ tốt đẹp với tôi, với cả nhóm, đó là điều tuyệt vời nhất rồi… Ôi lần này vợ về, để lại nhiều kỉ niệm đẹp quá… vợ ơi, về nước thường xuyên nhé <3

Ngày 04-03-09
Bị la, và that time, there something really knocked me really hard in my head. Đã từ trước tết rồi, việc làm của mama càng lúc càng đi xuống, và đương nhiên hệ quả kéo theo là cả nhà chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Đã mấy tháng rồi tôi sợ cái chu kì giữa tháng kinh khủng (và đến giờ vẫn thế, thậm chí tệ hơn rất nhiều). Nhưng dù muốn hay ko cũng phải làm, đó là câu chuyện về trách nhiệm, vậy đó.

Ngày 08-03-09
- Tôi hẹn với anh M sáng hôm đấy, với ý định muốn nói về những chuyện vừa qua, tôi thực sự muốn cải thiện tình hình. But he’s always that type of busy, so it moved to the evening. Thế là cả ngày chủ nhật hôm đấy, qua nhà thằng T phụ nó dọn dẹp, sơn sửa cái quán sắp mở. Cũng ko có gì hào hứng lắm, nhưng ở đó còn có bạn N, anh K, vừa làm vừa nói chuyện cũng vui. Chuyện bắt đầu từ lúc bạn N nhận được tin nhắn của anh M, trong khi tôi cũng đang chờ điều tương tự. Tôi chỉ cảm thấy lạ vì cứ đinh ninh là that was supposed to be me and him, for personal reason. Nhưng cũng chợt nhớ là mình cũng chưa nói ý định cho anh M biết, chắc là anh í muốn đi chơi đông vui, chắc là vậy. Vậy là tôi đã nhắn một cái tin bông đùa tới him, và điều tôi không ngờ được là người ta ko có tâm trạng đùa giỡn. Sự việc tiếp theo là abcd…xyz loạn cào cào cả lên, tôi có cái bực mình của mình, và người kia có cái nổi điên của họ. Trong tình hình đó (và cứ mỗi khi như vậy), tôi là người hành động không sáng suốt, vậy là sau khi cuộc hẹn được canceled, tôi gửi cho anh M một cái mail với nội dung: có chuyện gì vậy anh M?
- Tối hôm đấy him reply, một cái email rất dài, và lần đầu tiên đọc xong một cái email, tôi ngồi bần thần cả ra, chẳng còn biết phải làm gì cả…reply, rồi lại nhận reply… đến lần thứ 3, họ kết tội tôi rất nhiều thứ, và cũng gọi tôi bằng rất nhiều cái tên, nhất là bảo tôi “không thực” với họ, một lời nhận định vô cùng nặng nề đối với tôi… cảm thấy tình hình không thể nào chuyển biến được rồi, tôi thôi không reply nữa.
- Đó là hành động sáng suốt duy nhất của tôi trong cái chuỗi hỗn loạn kia.
- Đến giờ tôi vẫn cho rằng, nếu chỉ có cái dòng đầu tiên ở trên, nếu buổi sáng hôm đấy tôi gặp anh ấy, mọi chuyện đã khác.
- Tôi đã im lặng một thời gian dài sau đó, và điều tương tự cũng xảy ra với anh ấy. Ban đầu tôi chỉ nghĩ, mình nên bình tâm lại, để cho mọi chuyện lắng xuống, người ta sẽ dễ dàng nói chuyện hơn, nhưng dường như, khi ta đã bắt đầu im lặng, đó là báo hiệu của một sự kết thúc, bởi sự im lặng đó đã kéo dài đến tận bây giờ.
- Tôi và anh ấy vẫn còn gặp nhau trực tiếp và gián tiếp sau đó, vì nhiều chuyện như: gặp ở quán thằng T, chuyện viết báo, chuyện đi ĐN, Mother’s Day … nhưng những feedback tôi nhận được phần nhiều đều không tích cực, và nó làm nản cái ý định muốn make up lại với anh ấy. Tôi vẫn luôn muốn như vậy, anh ấy là một người tốt, và chỉ một lúc thiếu sáng suốt, tôi đã không thể tiếp tục show cho anh ấy thấy tôi cũng là một người tốt. Nếu khoảng thời gian biết nhau không chứng minh được điều gì về tôi với anh ấy, tôi thì đành chịu, vậy thôi.
- Tôi đã rất buồn, rất nhiều. Đến giờ nhớ lại vẫn cảm thấy thế. Nhưng tôi cho là mọi chuyện diễn ra đều có lý do của nó. Có lẽ tôi và anh ấy đã hết duyên, maybe. Còn duyên sẽ gặp lại, for sure. Tôi vẫn giữ những suy nghĩ tốt đẹp về anh ấy, người đã mở mang tầm mắt, đã thay đổi suy nghĩ, đã có ơn với tôi rất nhiều; và tôi vẫn thỉnh thoảng ngắm nhìn về phía anh ấy, hy vọng nhiều điều tốt đẹp sẽ đến với him.
- Có nhiều suy nghĩ lẫn lộn trong tôi, giữa cái tự kết tội mình cũng như những bào chữa lẫn kết tội ngược lại để làm mình thoải mái hơn, nhưng sau cùng thì mình cũng là người có lỗi trước. Tôi thực sự cũng không muốn nói nhiều về chuyện này nữa. Giờ đây ngẫm lại, tôi kết luận là cả 2 người đều đã cư xử không khéo, bởi vì chuyện cũng không có gì quá to tát, sure. Anyway, I learned very much from it, and used them for my later other stories.

Ngày 13.03.09
Ngày tôi đọc được trên báo Tuổi Trẻ một đoạn giới thiệu về một quyển sách:
“Vấn đề không phải ở việc ta sẽ đối diện với những gì có thể có trong cuộc sống lạ lùng này, vật vã tuổi 20, khủng hoảng tuổi 30 hay nghiệt ngã tuổi 50? Bởi rồi tất cả sẽ qua! Vấn đề cũng không hẳn là việc ta đã vượt qua tất cả những thời gian khó khăn đó như thế nào. Trưởng thành hơn, cứng cáp hơn hay sẽ nhàu nhĩ và đầy bất mãn? Bởi rồi mọi chuyện sẽ ổn! Điều khó khăn nhất và ý nghĩa nhất của cuộc sống này là khi băng qua hết những điều tưởng chừng là địa ngục đó, ta vẫn giữ được trong tâm hồn mình một chút hương nồng của những tháng năm tuổi trẻ. Để rồi dù đang ở bất cứ đâu trong chặng đường dài của cuộc đời này, ta vẫn cứ là một cô bé cậu bé rất 20 và rất thanh xuân.”

Đó là quyển “Từng qua tuổi 20”, và từ lúc đó, có một ý định bắt đầu trong tôi, đó là nguyên nhân dẫn ra những dòng này, cái “I’ve Been 20”, haha.

Ngày 24.03.09
Đó là khoảng thời gian đóng đô ở quán thằng T, làm tùm lum việc phụ nó. Pha chế, phục vụ, giữ xe làm tuốt.

Ngày 25.03.09
Thức đêm coi “Edge of Seventeen”. Đến cái đoạn Eric coming out với mẹ, nhìn người mẹ nhân từ dang vòng tay đón Eric, tôi bật khóc. Nhớ lại cái hồi mình coming out, nó đã tồi tệ biết dường nào, … thanks God, 5 năm đã trôi qua như thế đó.

Ngày 30.03.09
Sinh nhật ông Lông Chân. Đã mấy tuần nay tôi và anh ấy ko còn liên lạc thường như trước, và đó cũng là thời điểm bắt đầu cho một giai đoạn khác trong mối quan hệ với anh ấy. Anh ấy cho rằng đã đến lúc tôi cần phải thôi tự mình mạnh mẽ và vững vàng hơn mà ko cần anh ấy bên cạnh, và chắc hẳn cũng vì anh ấy đã có những mối concerns khác. Vì gì đi nữa, tôi hiểu cả. It’s fine, go on your life, make it good, I wish you the best. And don’t forget that you will always be the most special friend of me.

Hết tháng 3. It’s the worst! Khoảng thời gian tồi tệ nhất trong năm…

05. Feb

05.FebTrước 21.02.09, đó là một chuỗi những câu chuyện hỗn độn…
- Tôi nghỉ làm. Tôi vẫn nghĩ là mình sẽ làm thêm 1 tháng nữa rồi sẽ nghỉ vi quy định là như vậy. Nhưng trở về làm được gần 1 tuần, lại tiếp tục cái chuỗi ngày chờ lương, cơn bực mình từ trước tết trỗi dậy, và tôi đã nghỉ. Dù tôi đã làm cái việc đó nhiều lần trước đây, lần này sẽ là một đi không trở lại.
- Sau chuyến đi ra Bắc, tôi dường như đã mặc định mối quan hệ với anh M đã ở một cái level xác định nào đó. Nhưng sự thật là tôi và anh ấy đã không nhìn về một hướng. Mọi chuyện bắt đầu trở nên phức tạp. Chuyện cái phong bì lì xì tết, chuyện viết báo, chuyện valentine… Tôi nhớ là mình đã có những hành động kì lạ với người không phải người yêu mình, tôi nhớ anh M đã có thái độ rất dửng dưng và bình thản.
- Tôi bắt đầu trở lại những đêm khó ngủ.

Ngày 21.02.09, tôi không bao giờ quên.
- Buổi sáng đi Giang Điền với đám A10. Đi để thư thả lại sau chuỗi ngày hỗn độn. Và sau màn rượt đuổi trên xa lộ, cuốc bộ vào thác, tắm sông té suối… tôi đã relax rất nhiều.
- Buổi chiều tối, mặc dù phải chạy từ Giang Điền về rất mệt, nhưng đã có hẹn với anh M, tôi vẫn đi. Đó vẫn là một cuộc đi chơi như thường lệ, có tôi, thằng T, anh M, và lần đầu tiên tôi gặp người yêu cũ của anh ấy.
- Đã có vài thứ tôi nhìn thấy đêm đó. Họ chở nhau, trả tiền ăn cho nhau, quấn quýt với nhau, và trên hình nền điện thoại của anh M là hình của họ…
- Có một vài việc ở trên chỉ cách đấy một khoảng thời gian ngắn, tôi và anh M vẫn làm. Và tôi có phải là một đứa rất vô duyên lãng nhách vớ vẩn hay không, khi lại cảm giác như mình đã bị gạt ra bên lề.
- Tôi đã về trước, trên đường về, không còn sợ bị ai nghe thấy, đã khóc như chưa bao giờ khóc. Đến giờ, tôi vẫn ko tìm được một lý do chính đáng nào cho việc đấy, mọi thứ đều trở nên vô duyên, khi mà tôi và người ấy chẳng là gì của nhau. Tôi chỉ nhớ rõ nhất một điều: cảm giác của tôi đêm hôm đó: cứ như đã có ai đó dán thật nhiều băng dính lên người mình, và đột nhiên họ giật ra rất mạnh. Tôi chưa bao giờ cảm thấy mình đã bị tổn thương nhiều như thế.

Ngày 26.02.09
Sau nhiều lần lên xuống, cuối cùng cũng đã nhổ được cái răng khôn ngu ngốc.

Hết tháng 2. It’s getting worse.