116. Cappuccino

Upload cách đây cũng vài tuần rồi, và thiệt sự là lúc này rất lười blogging :lol: Lại một tập phim ngắn tuổi teen với 2 nhân vật vô cùng ku-te redface  Phim ngắn thường không có gì nhiều để viết review, nhưng đây là một trong số ít ỏi tớ muốn làm việc này. Review sẽ cho biết khá nhiều về nội dung phim nên hãy xem phim trước khi kéo xuống đọc heng ;)

Cappuccino (Mediafire) (100MB)

Poster

2 nhân vật chính khá ku-te redface

Enjoy ;)

*Review:

This movie tricks me! I mean, seriously, it’s a big cheat! When it started in the very first seconds, I thought it was a porn clip, a few more minutes, it turned out to be a teen story, and at the end, it was about mother-and-son relationship. Yes, it switches topic right after you got some concept about it. The most beautiful thing about this short movie is the picture of “cappuccino”; the delicious “coffee” he tasted from his dream-boy was the one to start all the confusion, and the one that his mother made for him in the next morning when he woke up was to refresh everything back to normal (if it could be). Overall, 15 minute movie may sound short to you, but this little “guy” really has a big potential to impress you with everything “he” contains.

106. Spring Fever (2009)

1 trong những bài review viết cho một trang web, nhưng mãi chẳng thấy đăng, để không cũng tiếc, thôi thì đăng ở đây. Bản quyền vẫn thuộc về chuonchuon88 :D Trước đó đã viết khá nhiều bài, nhưng thực sự đến bài này mới thấy mình viết hay :D Mún dịch lại tiếng Anh mà lười quá :”> Đăng trước rồi sẽ bổ sung hình sau :D

Một Đêm Say Trong Gió Xuân(*) – Spring Fever (2009)

“Những đêm say xỉn trong vô vọng, như đêm nay: tôi đi lang thang đến khi bầu trời tái nhợt”. Những dòng chữ trên, được viết vào năm 1923 bởi một nhà văn Trung Quốc, đã được đạo diễn Lou Ye dùng làm đề từ xuyên suốt bộ phim với đầy những hỗn loạn, những mâu thuẫn, những bi kịch từ những mối quan hệ phức tạp giữa các nhân vật.

Khi người đàn ông đã có gia đình nhưng lại chốn chạy khỏi thế giới bên ngoài cùng gã tình nhân, tìm về tận hưởng hạnh phúc của riêng hai người, họ không biết được có người đang theo dõi những hành động của họ, và những việc làm đó sẽ đến tai người vợ, bề ngoài vẫn tỏ ra bình thường nhưng bên trong lại sục sôi lòng căm hận cùng nỗi đau đớn khôn nguôi.

“Cây kim ở trong bọc cũng có ngày lòi ra”. Khi những lớp màn do con người ngụy tạo được tháo xuống chính là lúc những mâu thuẫn dồn dập kéo tới: xung đột bên trong gia đình khi người chồng phát hiện người vợ theo dõi mình; xung đột ngoài xã hội khi người vợ tìm đến và gây rối loạn nơi làm việc của gã tình nhân. Tất cả đều đổ vỡ, vợ chồng không nhìn mặt nhau đã đành, gã tình nhân cũng lánh mặt do không vượt qua được chính mình và tìm về cuộc sống cũ, lang thang các quán bar, nơi hắn khoác lên mình bộ váy phụ nữ, đội mái tóc ngang vai, hát những bài tình ca buồn.

Khi gã thanh niên thất nghiệp được thuê sau những ngày rong ruổi theo dõi 2 gã đàn ông nọ đã để những tò mò của mình dẫn vào mối quan hệ với gã tình nhân của người chồng, dần dần xa cách cô bạn gái hiền lành cam chịu, để cô phải một mình yếu ớt đương đầu với những vấn đề rắc rối ở chỗ làm của mình.

Bi kịch cũng đã đến sau những chuỗi mâu thuẫn hỗn loạn đó. Cô đơn, dằn vặt và đau đớn, người chồng đã không thể tự mình vượt qua chấn động đó, anh tìm về nơi kỉ niệm của hai người và tự kết liễu bản thân. Những người thân của anh, người đã từng rất căm hận anh, người đã từng xa lánh anh vì những suy nghĩ yếu đuối của bản thân, họ đều nhận ra tình cảm của mình dành cho anh nhiều đến thế nào.

Phim mở đầu trong một ngày u ám, trong cơn mưa lất phất và những cơn gió ào ạt, những khung hình không liên tục, đây cũng chính là bức tranh đầy những gam màu u tối của toàn phim. Người xem sẽ cảm nhận được sự liên kết bởi những vấn đề rất quen thuộc mà ta đã từng gặp phải hoặc nghe thấy, và nhất là được đối chiếu với một xã hội vô cùng gần gũi với nước ta. Phim đã đoạt giải Kịch bản hay nhất lại liên hoan phim Canes 2009.

(*) Tên tiếng Hoa của phim: 春风沉醉的晚上; nghĩa tiếng Anh “A Night Deeply Drunk on the Spring Breeze”.

102. “Somewhere I Have Never Travelled”

It’s still hard to return to normal lifestyle, and this movie saves my night this time. “Somewhere I Have Never Travelled” is really a good choice.

Weird little girl has an alcoholic father, maybe that was the reason why her mother left him. Weird little girl has a gay cousin as her closest friend and her big brother. Weird little girl loves to annoy her grandma and talk nonsense things. Weird little girl is color-blind but she inherited art-blood from her mother. Weird little girl dreams to go to an island where she can find her “friends”. What a weird girl!

Weird little girl stays silent when no one in her family pays much attention her.
Weird little girl stays silent when her drunk father is accused of stealing from her uncle.
Weird little girl still says nothing when she discovered her big brother was gay, when she saw him with other men, and when she saw the love of his life cheated on him.

Her grandma did tell once that she didn’t know why weird little girl said very little but when she opened her mouth, she upset people.

There is once she talks a lot. That is when near the end of the movie, when she sits next to her big brother in the hospital bed. He was committed suicide for that beautiful liar left him, and hasn’t woken up since then. She tells him stories of the family, recalls their childhood memories, and tells that maybe she’s grown up, because “people think about the past once they get old”, she says.

Weird little girl finally grows up, but her spirit never goes anywhere as her grandma always thinks. It’s because people never bother to open her “rocky” cover to see who’s really inside.

This seemed to be a slow and boring movie at first, but when the story ended, you would feel it worth seeing. Story of a little girl tells us more than everthing we have seen, it’s somewhere we have never travelled. Or perhaps some of you have, and forgot long ago. Where? Nice question! It’s not very far, indeed.

All Yours*

Okay, giờ tôi mới được coi “Eclipse”, đầu tiên phải cảm ơn nhachot, kế đó là ai mún cười chọc quê tôi thì bạn có 5s.

Nguyên nhân là dzì tôi ko có thói quen đi cinema 1 mình, cho nên những phim mà tôi coi rạp hầu như đều chiếu vào những lúc tôi đang có 2 mình, còn lại toàn thích thì down về coi, ko thì thoy! Phim này cũng nằm trong số đó, chiếu từ hồi nào thì cũng chẳng nhớ, chỉ nhớ là feedback từ bà con ko được tốt lắm. Tối nay ngồi coi xong và cũng có một vài dòng về 3 nhân vật chính:

- Bella hình như là bị “nói” từ tập “New Moon” tới giờ, bởi cô này cứ lúc anh này lúc bạn kia. Nhưng sau khi xem xong “Eclipse” thì tôi hoàn toàn đồng cảm với nhân vật ấy. Hãy nhớ lại hồi chúng ta còn 17,18 tuổi, không phải chỉ có tình cảm mà trong nhiều vấn đề khác của cuộc sống, đứng giữa những sự lựa chọn, không có rất nhiều các cô cậu bé bẻ gãy sừng trâu sẽ có được sự lựa chọn đúng đắn nhất. Thường ta sẽ băn khoăn không biết xử lí như thế nào, hoặc sẽ ngộ nhận về quyết định của mình là đúng (một cách cảm tính) bởi ta chưa có đủ những kinh nghiệm và những nhận thức đầy đủ hết về toàn bộ sự việc. Bella cũng như thế thôi, phải mất 2 tập phim, cô ấy mới chắc chắn về quyết định của mình, và cô ấy đã lựa chọn. (Nói chuyện bên lề xíu: trông Bella mới nhớ lại thời “hoàn kim” của mình cũng y chang như vại, có cái khác là mình có nhìu sự lựa chọn hơn Bella nhưng dễ xử lí hơn bởi các đối tượng ko ai được như 2 bạn ma cà rồng với sói keke)

- Edward Jacob là 2 kiểu đàn ông với 2 kiểu yêu: một người luôn để cho người mình yêu những sự lựa chọn, và một người giành lấy cơ hội cho mình. Mô tuýp 2 người đàn ông đối đầu với nhau như thế này cũng đã từng lên phim vài lần. Mình nhớ nhất là hồi đó có coi “Dawson’s creek”, cô gái trong phim đã chọn chàng trai đã để cho mình được lựa chọn, Twilight hình như là kết cuộc cũng như vậy. Trong suy nghĩ của tôi thì, đàn ông trong tình yêu nên dung hòa giữa 2 kiểu ở trên: hãy giành lấy cơ hội cho mình, nhưng đừng làm điều đó bằng mọi giá. Bạn nên show cho người ta thấy tình cảm của bạn và bạn là một người xứng đáng như thế nào với họ, nhưng hãy để cho họ được lựa chọn. Lí do rất đơn giản: bạn cũng sẽ muốn người mình yêu chính là người yêu mình, right?

Vài suy nghĩ về nhân vật thế thôi, đang chờ xem phần cuối cùng sẽ ra sao ^^ btw, đã mê album soundtrack từ trước, xem phim xong mê gấp bội!

*Note title là tên bài hát đầu tiên trong soundtrack ^^

Protect me from what I want

Một bộ film nho nhỏ vừa xem được cách đây vài ngày. Phim ngắn, nội dung nhẹ nhàng, quan trọng là diễn viên vô cùng cut3 :”> wat?!? … ko có! phim này “đàng hoàng”, phim “ấy” thì để coi 1 mình, ai đem lên đây làm dzì ‘;..;’ Dành tặng mọi người xem thư giãn cuối tuần ^^

Movie: “Protect me from what I want” (From the series of short films “Boys on Film 4″)
Year: 2009
Language: English
Subtitles: No
Type: mv4
Size: 123MB
Download: Mediafire
Screen Cap: (Click on the picture for the full size)


Just another post with no ending

I watched a movie tonight on TV. It was kind of slow and boring, but in the end, the movie turned out to be so interesting, emotional and meaningful.

I couldn’t tell what happened at the beginning ‘cause I started watching in the middle. When I saw it, there was a female doctor (main character), an expert of disaster, trying to help her patients, those had survived from a plane crash, to recover. In the process, each patient in turn disappeared. The doctor thought there was a plot from the airline to assassinate those patients who were also witnesses. At the end, she found out nobody had survived from the crash and she had been a passenger in that flight. The female doctor, her patients, the airline’s staff, they were all dead. They just came back to finish the most important thing they needed to do…

Firstly thanks to Anne Hathaway, the only actress I know, and she’s fcuking hot as always! Then, thanks to wikipedia, the movie’s name is “Passengers”.

There are many worthy things about this movie, but I’d like to talk about one.
- When the doctor visited a patient’s house, he told her: TV, radio, fax, phone, cell-phone … they just keep people away from each other.
- When she found herself interested in that handsome patient, she had to struggle with herself. You know all about the professional ethics, right? (A doctor shouldn’t involve in relationship with patient). Then, a lovely neighbor, an old lady told her to take a risk, ‘cause she had been living in so much caution when she had been young and now she felt regretful about that: she had missed so many opportunities in her life.

Same thing happens to me.
- I’ve been living all by myself for awhile. No high school friends, no gay friends, no chat friends, no blog friends, no “special friends”, it’s just me and me. I stay at home most of the time and just go out if necessary. Seems like the only contact to the world is through my computer. I stick at my desk all day, hang around in the internet, and I feel nothing wrong about that.
- Since I get used to the living-alone-lifestyle, seeing another man right now is not an easy job to me. Yes, I’m having a relationship, in type of “it’s complicated”, ‘cause its state is in the middle of friends and lovers and actually it is being very close to lovers. I do believe just with those 3 words, we definitely can cross the line. But it’s not, something holds me back. Something tells me I need to know him more and more. Something advises me should wait for him to show me more and more of him. I know it is the consequence of that lifestyle. I become so much defensive, and I have no idea what to do in a relationship.

Then? Still thinking? Just another post with no ending.

I don’t feel Christmas

It’s midnight again and I’m starting to write something again.

Oh yeahhhh!!! Looks like I’m gonna have another similar Christmas like every last year. What was I doing? I stayed at home, watched movie, did exercises, listened to music, and finally took a deep sleep. The story is those “complicated” relationships all turned into normal relationship. Maybe I’m not that good at maintaining those kinds of relationship; I know all the rules, but it takes time, for me, I guess. Anyway, I’m really tired of being the only one who acts initiatively all the time. I mean, oh come on! You’re a boy/man anyway, just stand up and do something. I’m sensitive, right, but only God knows what you want unless…, at least, give me a sign! Okie, enough wordy, let me scream again! Oh yeahhhhh!!! … oe oe oe …

The last gay movie I watched was a Germany one “All You Need Is Love”. Briefly, Mr. A wants to celebrate his wedding with Mr. B in Mr. A’s hometown, where homosexual is still something like devil, and every villager keeps looking at them, at Mr. A’s relatives like aliens. Mr. A does try hard, finally … (move your ass and download this movie to know the ending!). Yep, an old topic: coming out, and this is a never ending story, so I’m not about to discuss it today. What I wanna say is … I just wanna have somebody to hold hand in had and walk proudly along those streets. Is that a difficult wish for Christmas? Is that too much “lộ”? Just so you know, I’m not “bóng lộ”, I’m “gay lộ”, i.e. I’m openly gay. And thanks to people like me, in the next 50 years, homosexual peope will no longer receive any “racism”. Okie, enough wordy, Am I the only openly gay right now?

Actually, I don’t feel Christmas so much as those past years. Right! Christmas air cannot come to locked up guy like me! Damn I need to go out, with or without anybody.

Make the Yuletide Gay

Tối hôm qua down được một bộ phim về Giáng Sinh, “The Love of Siam” và “Antonio’s Secret” cũng có theme Giáng Sinh nhưng lại focus vào những vấn đề khác, và bộ phim tối hôm qua, “Make the Yuletide Gay” hoàn toàn dành cho chủ đề Giáng Sinh (và đương nhiên cũng có gay trong đó hí hí)

Một chút tóm tắt:
- Những hình ảnh Giáng Sinh lần lượt hiện lên. Những cây thông, những món quà, những quả châu, ngôi sao, dây trang trí sặc sở, những tấm thiệp dễ thương, ánh đèn lung linh lấp lánh hòa với một liên khúc bài hát Giáng Sinh quen thuộc lẫn mới lạ … dẫn tôi vào một không khí Giáng Sinh rất đặc trưng, không thể lẫn vào bất cứ ngày lễ nào khác.
- Đó là ngày kết thúc khóa học, mọi người lần lượt hoàn tất những công việc cuối cùng, thu dọn hành lý để trở về nhà tận hưởng kỳ nghỉ Giáng Sinh. Olaf Nathan cũng thế. Học chung trường, ở chung campus, 22 tuổi và họ là một couple. Họ trao đổi quà cho nhau, chúc nhau những lời chúc tốt đẹp và tạm chia tay để mỗi người phải về với gia đình.
- Olaf, một gia đình rất vui vẻ và cởi mở, nhưng lại là một gia đình theo kiểu truyền thống, chính vì vậy Olaf vẫn chưa tìm được cơ hội để coming out với họ. Mẹ Olaf, một người phụ nữ phúc hậu, đáng yêu và đầy hài hước, thích ghép đôi Olaf với Abby, cô bạn hàng xóm. Ba Olaf, một giáo sư về hưu, phóng khoáng và đãng trí. Olaf là con một và tất cả tình yêu thương của họ đều dành cho anh.
- Nathan, coming out từ lâu, và nhận lại sự ghẻ lạnh từ gia đình. Nathan cũng là con một, họ vẫn support anh theo kiểu một gia đình thành đạt, thừa tiền nhưng nghèo tình cảm.
- Vấn đề bắt đầu khi ba mẹ Nathan bỗng dưng thay đổi kế hoạch cho kỳ nghỉ Giáng Sinh đó và thế là Nathan sẽ đối diện với những ngày cô đơn sắp tới cùng một vài nhiệm vụ họ giao. Không chấp nhận như vậy, thay vì phải về nhà, Nathan lái xe thẳng tới nhà Olaf.
- Olaf với Nathan cùng nhau trãi qua những khoảng thời gian vui vẻ (mẹ Olaf là một người phụ nữ vô cùng hài hước, và mắc cười nhất những đoạn đãng trí của ba Olaf), khó xử (Olaf vẫn chưa coming out), và có cả tranh cãi (về cái khó xử đã nói ở trước, cùng những chuyện liên quan tới gia đình)…
- Buổi sáng ngày Giáng Sinh, cả 4 người cùng dùng điểm tâm, Olaf đã quyết định coming out, anh không còn lo sợ về tình cảm mà 2 đấng sinh thành đã dành cho anh sẽ mất và anh muốn khẳng định vị trí của Nathan sau lần suýt đánh mất người yêu của mình…
- Bộ phim đã có một happy ending, và kết thúc cũng bằng những hình ảnh ở đầu phim.

Cảm giác lẫn suy nghĩ của tôi đó là:
- Một bộ phim rất hay! Nhẹ nhàng, hài hước, nhiều ý nghĩa về gia đình, Giáng sinh và nhất là đề cập đến Gay vô cùng tích cực với lối tiếp cận không bằng cách khai thác nhiều bi kịch, nước mắt, hay phải khơi dậy lòng thương cảm này nọ.
- Nhưng đó cũng là điểm thiếu sót ở phim. Mọi việc cứ nhẹ nhàng, đơn giản ngay cả những lúc cần phải căng thẳng cũng không quá dài. Tôi không thấy ổn với những tình huống dễ dàng (như mơ) như thế. Có lẽ đó cũng là một ý đồ, đạo diễn muốn làm một bộ phim đơn thuần nhẹ nhàng, vui vẻ trong một dịp đặc biệt như thế. Nhưng tôi nghĩ, ở một số tình tiết, nếu khai thác sâu hơn một chút (ví dụ như miêu tả thêm một người mẹ tâm lý hơn) sẽ tốt (và hợp lí) hơn rất nhiều!
- Phim về gay dzì mà cuối phim 2 nhân vật mới được hun! Olaf còn được gọi với tên thân mật là “Big Gun” (“Gun” từ họ của anh “Gunnunderson”) và người được “sờ mó hiện vật” lại là cô bạn Abby ặc ặc! Tôi trông chờ nhất cảnh 2 nhân vật chính bên nhau trong đêm Giáng Sinh và enjoy the time (như là cùng nhau ngồi ngắm tuyết rơi bên cây thông lấp lánh tựa vào khung cửa sổ) mà ko thấy…
- Olaf nhìn khá giống nhân vật “Michael” trong series “Queer As Folk”
- Người đóng vai Nathan hình như là người Latin, trong khi 2 người đóng vai ba mẹ của anh lại là Mỹ trắng bóc.
- Bối cảnh Giáng Sinh tràn ngập từ đầu phim tới cuối phim, chắc chắn những người yêu Giáng Sinh xem sẽ rất thích!
- Xem xong phim lại dâng trào mơ ước về một căn nhà, một gia đình … và nhất là một tình yêu.

Tôi chưa bao giờ viết cảm nhận về toàn bộ một bộ phim (thường chỉ viết về một vài chi tiết nhỏ trong phim), phần vì ngại mình chưa có cái nhìn xuyên suốt đầy đủ nhất, phần vì vốn từ ngữ của mình cũng có hạn. Chính vì vậy mà từng tập phim rất hay, đầy ý nghĩa như “The Love of Siam”, “Antonio’s Secret”, “The Beautiful Thing”, “Edge of Seventeen”… và gần đây nhất là “Permanent Residence”, xem xong những phim đấy, cảm xúc lẫn suy nghĩ cứ dồn dập mà chẳng biết làm gì…

***about “Yuletide” (from wiki) : Yule or Yule-tide is a winter festival that was initially celebrated by the historical Germanic peoples as a pagan religious festival, though it was later absorbed into, and equated with, the Christian festival of Christmas. The festival was originally celebrated from late December to early January on a date determined by the lunar Germanic calendar. The festival was placed on December 25 when the Christian (Julian) calendar was adopted. Some historians claim that the celebration is connected to the Wild Hunt or was influenced by Saturnalia, the Roman winter festival.
Terms etymological equivalent to “Yule” are still used in the Nordic Countries for both the Christian Christmas, but also other religious holidays of the season. In modern times this has gradually led to a more secular tradition under the same name as Christmas. Yule is also used in a lesser extent in English speaking countries to refer to Christmas. Customs such as the Yule log, Yule goat, Yule boar, Yule singing, and others stem from Yule. In modern times, Yule is observed as a cultural festival and also with religious rites by some Christians and by some Neopagans.